Hiển thị các bài đăng có nhãn Review sách. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Review sách. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2019

Review tiểu thuyết Tuổi thơ dữ dội

Review tiểu thuyết Tuổi thơ dữ dội

Trên mạng xã hội những năm gần đây có quá nhiều tác phẩm ngôn tình Trung quốc. Các bạn trẻ dễ dàng cảm động, dễ dàng khóc cho những mối tình đầy ngang trái và hy sinh. Tuy nhiên, tạm bỏ qua những tản văn ngôn tình mơ mộng, hôm nay hãy cùng Ghiền review chậm lại 1 chút và cầm trên tay cuốn sách đi cùng năm tháng: “Tuổi thơ dữ dội” của nhà văn “Phùng Quán” các bạn nhé.
Ghiền review tin rằng với tác phẩm này, các bạn sẽ thấu cảm, sẽ hiểu như thế nào là khóc, là run bần bật không kiềm chế được khi lật từng trang sách, là sợ không dám đọc đến cái kết của trang cuối cùng. Tình yêu nam nữ, tình cảm gia đình là quý giá, nhưng hơn hết là tình cảm thiêng liêng đối với đất nước, với quốc gia, mà điều đó lại xuất phát từ “Những Đứa Trẻ”.
Nội dung:
Ghiền review từng đọc Tuổi thơ dữ dội một lần, mà chắc cũng đã 15 năm rồi, đến giờ mới dám cầm lại quyển sách ấy. Từng câu chuyện, từng đứa trẻ trong thời chiến tranh hiện lên đều rất tuyệt vời. 8 câu chuyện khắc họa nên hình ảnh 8 đứa trẻ anh hùng trong tiểu đoàn 32 cậu lính nhỏ. Mở đầu câu chuyện là chiến trường: “Ngày Huế đổ máu” năm 1946, những đứa trẻ với nhiều xuất thân khác nhau trong gia đình giàu nghèo khác nhau được tập hợp và thành lập nên Đội thiếu niên trinh sát Vệ Quốc Đoàn.
Cái tên của đám trẻ khá dân dã: Thằng Vịnh Sưa (vì hàm răng thưa rếch như răng Cá Voi), Lượm sứt (Răng bị mẻ một miếng), Tư dát (nhát gan như thỏ đế), Thằng Thúi, Quỳnh Sơn Ca (vì em có thể chơi đàn, viết nhạc và tiếng hát trong trẻo), Bồng Da rắn… Chỉ cần xem cách chúng đặt biệt danh cho nhau đã thấy sự yêu thương ấm áp của bọn trẻ với nhau trong cơn hoạn nạn, khó khăn rồi.
Điểm hay của truyện là tạo ra được động cơ cho các nhân vật trong truyện hết sức thuyết phục, cụ thể là lý do đưa chúng đến với Cách mạng từ rất sớm cực kỳ tự nhiên nhưng cũng đầy xúc động. Vịnh sưa học làm thợ nguội, nhà nghèo khổ, cha mẹ mất sớm phải ở với bác ruột. Một lần thấy bác bị bọn Tây đánh đến chảy máu, em rất buồn và căm giận. Ngày bộ đội về Huế, em lân la đến chỗ các anh trổ tài thợ nguội, lau súng, sửa súng, thế la được đi theo Cách Mạng.
Trong khi đó, cậu bé Mừng chừng 10 tuổi, mẹ bị hen suyễn, em thường trèo lên tận cây cao hái lá tầm gửi về sắc cho mẹ uống, em gia nhập đội trinh sát với mong muốn ngày độc lập có bác sĩ chữa bệnh cho người nghèo như mẹ của em.
Đối với Quỳnh Sơn Ca với gia thế rất giàu có, em là 1 thiên tài bẩm sinh trong âm nhạc, thấy được cảnh đất nước nghèo khổ, trái tim đã khiến em lựa chọn trốn gia đình, theo Cách mạng chứ không qua nước ngoài như ba mẹ em mong muốn.
Câu chuyện của Tư dát thì hết sức buồn cười, đang đi học về, nghe các anh bộ đội hát vang trên tàu: “Thà chết không quay lại đời nô lệ! Xếp bút nghiên lên đường tranh đấu…!” Thế là cậu nhịn không nổi, quẳng cặp xuống sông, nhảy tàu đi theo các anh.
Các em dù nhỏ nhưng tâm hồn đều chọn làm Việt Minh, làm cách mạng, hạnh phúc khi cùng san sẻ cho nhau củ sắn, bao tải làm chăn, ngồi bắt rận cho nhau, chăm sóc nhau trong cái đói rét của núi rừng. Hạnh phúc đôi khi là giản dị nhưng thật xót xa.
Ngoài ra, có một phân đoạn mà mình rất thích ở truyện này đó là vào ngày Cụ Hồ kêu gọi toàn dân ra trận, những cụ già dù đã tuổi cao sức yêu nhưng vẫn rất hăng hái tham gia. “Họ tình nguyện làm đội viên quyết tử, lấy mạng mình đổi mạng giặc. Cấp chỉ huy không đồng ý thì họ làm ầm lên: “Cụ Hồ đã kêu gọi: Thà chết không quay lại đời nô lệ!” Rứa mà các anh lại ngăn trở không cho bày tui “thà chết”, bày tui kiện ra thấu Cụ Hồ cho coi!”
Có thể thấy, không chỉ lấy đi nước mắt của người đọc qua những câu chuyện của lũ trẻ, Tuổi thơ dữ dội còn khiến người xem rưng rưng xúc động vì lòng yêu nước được lột tả qua hành động và ý chí của mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp khi chiến tranh xảy ra. Từng câu, từng chữ trong tiểu thuyết diễn tả khung cảnh trai tráng ra trận, già trẻ gái trai đều hừng hực khí thế, tinh thần chiến đấu dâng cao với một mục tiêu duy nhất là bảo vệ tổ quốc, đánh đuổi quân thù quả thực khiến mình cực kỳ yêu thích và ấn tượng.
Chắc chỉ nói đến đây thôi, chứ nếu không Ghiền review spoil hết nội dung của tiểu thuyết mất. Mình phải thừa nhận rằng câu chuyện của Tuổi thơ dữ dội siêu hay mà phải chính bạn cầm trên tay để đọc mới có thể cảm nhận được hết í. Đây thực sự là một tác phẩm giá trị và chứa đựng nhiều bài học ý nghĩa mà chúng ta và các thế hệ sau cần trân quý hơn.
Nghệ thuật:
Lời văn của tiểu thuyết miêu tả rất chân thật, tựa hồ như chiếc camera quay chậm lại từng cuộc đời ngắn ngủi của các em. Mở đầu một câu chuyện luôn vui vẻ và nhí nhố. Có những khoảnh khắc đám trẻ bông đùa với nhau khiến bạn cười nắc nẻ: “Ô sao tụi nhỏ đáng yêu và tinh ranh đến thế!”.
Tuy nhiên, điểm hay trong nghệ thuật của Tuổi thơ dữ dội là tác giả đã áp dụng thủ pháp đối nghịch trong lối hành văn, theo hướng trước vui sau buồn, từ đó làm người đọc càng thấm thía với những mảnh đời được kể và lòng quặn đau khi đọc đến trang cuối cùng của cuốn tiểu thuyết.
Ngoài ra, vì hầu hết câu chuyện được kể đều diễn ra trên chiến trường ở Huế nên từ ngữ nói chuyện trong tiểu thuyết dùng khá nhiều tiếng địa phương và tiếng Pháp “phiên dịch” trong thời điểm đó. Điều này mang lại một chất gì đó rất riêng, rất Việt Nam và rất chân thực cho tác phẩm.
Tóm lại, Ghiền review muốn gửi lời cảm ơn đến tác giả Phùng Quán vì đã viết nên một bộ truyện đầy cảm động và sâu sắc như vậy. Mình rất hy vọng rằng bạn đọc, đặc biệt là các độc giả trẻ sẽ tìm đọc và chia sẻ tác phẩm Tuổi thơ dữ dội rộng rãi hơn để thế hệ trẻ chúng ta cũng như thế hệ mầm non mai sau có thể học hỏi được cách sống đầy dũng cảm với tinh thần vượt khó đó.
Nếu một đứa trẻ 13 tuổi thời chiến tranh đã có thể cầm súng kiên cường chiến đấu, vậy thì vào thời bình bấy giờ, những người cha, người mẹ tại sao lại phải cứ lo xa bao bọc cho con mình quá mức mà không để chúng tự lập hơn, để những đứa con yêu thương của mình lớn nhanh hơn trong suy nghĩ và hành động như thế hệ trước nhỉ?
-TA-
8.5
GHIỀN

ĐÁNH GIÁ SÁCH

Ghiền review muốn gửi lời cảm ơn đến tác giả Phùng Quán vì đã viết nên một bộ truyện đầy cảm động và sâu sắc như vậy. Mình rất hy vọng rằng bạn đọc, đặc biệt là các độc giả trẻ sẽ tìm đọc và chia sẻ tác phẩm Tuổi thơ dữ dội rộng rãi hơn để thế hệ trẻ chúng ta cũng như thế hệ mầm non mai sau có thể học hỏi được cách sống đầy dũng cảm với tinh thần vượt khó đó.

Review tiểu thuyết Đức Phật và Nàng

Review tiểu thuyết Đức Phật và Nàng

Gần đây bài hát: “Độ ta không độ nàng” đang nhận được rất nhiều sự quan tâm của đông đảo cộng đồng mạng. Theo Ghiền review, giai điệu của ca khúc này rất dễ nghe, thậm chí có thể gây nghiện nếu bạn nghe đi nghe lại nhiều lần, tuy nhiên ca từ của bài hát lại khá ủy mị và gây ra nhiều ý kiến trái chiều. Có bạn cho rằng, đối với những người yêu thích ngôn tình, “Độ ta không độ nàng” có nội dung cực kỳ hay, khiến người đọc phải rơi nước mắt vì từng câu từng chữ trong truyện rất thấm, nhưng có quan điểm khác lại cho rằng tình yêu và Phật Giáo không thể nào đi chung với nhau như những gì ca khúc này kể cho chúng ta?
Trước những tranh cãi này, Ghiền review xin mời bạn hãy cùng mình tìm đọc cuốn tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng của Chương Xuân Di – “Đức Phật và Nàng” (Tác phẩm gốc mà Độ ta không độ nàng mượn cảm hứng í), chắc chắn bạn sẽ tìm đươc câu trả lời cho riêng mình.
Nội dung:
Với việc am hiểu Phật Giáo sâu sắc, Chương Xuân Di đã khéo léo lồng ghép nhiều triết lý Phật Giáo vào tác phẩm của mình, đến nỗi mà khoảng 7 chương đầu toàn nói về Phật Giáo nên bạn nào không kiên nhẫn đọc sẽ dễ nản từ những trang sách đầu tiên này. Tuy nhiên để tránh đi vào lối mòn triết học và giúp người đọc dễ cảm nhận hơn, tác giả đã xây dựng câu chuyện của mình theo hướng ngôn tình kết hợp với yếu tố xuyên không kì ảo.
Nội dung của tiểu thuyết kể về cô sinh viên chuyên ngành lịch sử thể kỷ 21, Ngải Tình, xuyên không về thời điểm 1650 năm về trước nhằm mục đích phục vụ cho việc nghiên cứu khoa học của cô, để rồi từ đó cô gặp vị pháp sư Kumarajiva và cùng nhau họ viết nên câu chuyện tình giản đơn mà đẹp đẽ vô cùng.
Pháp sư Kumarajiva (Cưu ma la thập) trong tiểu thuyết này là một nhân vật có thật í các bạn. Ông là một dịch giả Phật học chuyên dịch kinh sách từ văn hệ tiếng Phạn ra tiếng Hán, góp phần truyền bá giáo pháp của Trung Quán Tông rộng rãi khắp Trung Quốc vào những năm 300-400.
Câu chuyện tình của Ngải Tình và Kumarajiva diễn ra trong quá khứ gần 50 năm thời gian thực sự họ được gặp và yêu nhau chỉ vỏn vẹn chưa đến 4 năm thông qua 4 lần xuyên không của cô gái trẻ đầy nhiệt huyết.
Lần thứ nhất, khi Kumarajiva 13 tuổi, anh gặp Ngải Tình trẻ trung ở độ tuổi 25 tuổi, được cô dạy tiếng Hán và truyền đạt khá nhiều kiến thức (bởi lẽ cô gái là người của tương lai cơ mà).
Lần thứ hai, Kumarajiva 25 tuổi gặp lại Ngải Tình vẫn đang 25 tuổi xuyên không về. Tình cảm chớm nở từ tuổi thơ, trải qua 10 năm đã trở thành tình cảm sâu đậm lúc nào không biết. Nhưng chàng vẫn là người hết lòng tu đạo, có tình cảm không dám thổ lộ, tự giận mình đã động chân tình – là trái với đạo lý tu hành.
Ngải Tình đến thời kỳ này lần thứ hai vẫn hết lòng với công trình nghiên cứu khoa học của mình, thông qua việc tìm hiểu những cảnh sắc trên con đường tơ lụa vùng Trung Hoa. Giai đoạn này lồng ghép rất nhiều kiến thức và địa danh Phật Giáo khiến bạn tò mò và muốn có mặt ngay lập tức tại đó để chiêm ngưỡng và kiểm chứng. Với chính kiến thức và tư tưởng tiến bộ của người thời hiện đại, Ngải Tình đã khiến Rajiva cảm thấy nàng vô cùng đặc biệt, cảm thấy nàng là duy nhất, là độc nhất, cảm thấy tôn sùng và yêu mến nàng vô cùng. Đến nỗi Rajiva phải vì nàng và nói: “Nàng có muốn ta hoàn tục không?” Nhưng rồi Ngải Tình cũng phải trở về thời hiện đại vì lượng bức xạ trong người cô do máy xuyên không tạo ra đã cao lắm rồi.
10 năm chờ đợi tiếp theo để được gặp nàng, Kumarajiva đem nỗi nhớ hóa thành động lực trong kinh kệ, trong Phật pháp, để theo đuổi lý tưởng truyền bá giáo lý đại thừa đến Trung Hoa. Tình yêu của Rajiva nhẹ nhàng, kín đáo, nhưng sâu sắc vô cùng. Vì yêu mà cố gắng, vì yêu mà vượt qua những khó khăn. Cuối cùng, năm 35 tuổi, trong lần xuyên không thứ 3 của Ngải Tình, đôi nhân tình lại gặp lại nhau và Kumarajiva đã cưới được nàng về làm vợ (theo biến cố có thực của lịch sử, và Ngải Tình đã là một bánh răng trong vòng xoay lịch sử ấy), cùng nàng trải qua biết bao khó khăn trong nạn đói và chiến tranh.
Mọi chuyện cứ thế xảy ra, gặp gỡ rồi chia xa. Mãi đến lần thứ 4, khi mà 16 năm nữa trong quá khứ đã trôi qua, Ngải Tình bất chấp sức khỏe để trở về với chồng vì lời hứa, tiếp tục cùng chồng vượt qua một kiếp nạn thảm khốc, cũng là thời khắc giúp chồng tiến gần hơn đến sứ mệnh cao cả thiêng liêng của mình.
Chờ đợi người mình yêu, mười năm lại mười năm, đời người liệu có mấy lần mười năm để chờ? Có mấy người có thể chờ mấy chục năm trời mà vẫn thủy chung một lòng?
Với nội dung như trên, chắc hẳn các bạn sẽ rất thắc mắc liệu rằng đoạn kết của tiểu thuyết này có giải quyết dứt điểm các nút thắt đã được đưa ra suốt từ đầu câu chuyện cũng như có khiến độc giả khóc hết nước mắt hay không? Có lẽ Ghiền review xin mời các bạn hãy đọc truyện để tự mình cảm nhận và trả lời cho câu hỏi trên. Tuy nhiên, hãy yên tâm một điều rằng, kết thúc của phim tuy không quá viên mãn nhưng rất phù hợp với tên tiếng Trung của tiểu thuyết này: “Bất phụ như lai, bất phụ khanh
Nhân vật:
Tiểu thuyết này có số lượng nhân vật khá đa dạng, có thật trong lịch sử và đều để lại ấn tượng riêng cho người đọc, giúp thúc đẩy cốt truyện và làm câu chuyện trở nên hợp lý cũng như chân thật hơn. Kumarajiva, nhân vật chính có thật trong lịch sử, không xuất hiện khô khan mà hiện lên trước mắt người đọc rất sống động, được miêu tả theo từng giai đoạn trưởng thành của cuộc đời ông. Lúc nhỏ thì thông minh sáng lạn, khi trưởng thành thì đẹp trai rạng ngời (rất soái ca) trong trang phục màu nâu sòng, khi trung niên thì ấm áp chân thành, hết lòng vì đại nghĩa, về già thì đẹp lão – những hình tượng rất đặc trưng của thể loại tiểu thuyết ngôn tình.
Qua ngòi bút của tác giả Chương Xuân Di, vị sư tăng nổi tiếng hiện lên rất người, mà đã là người thì đều có sinh lão bệnh tử, sinh ly tử biệt, vì yêu nên sợ hãi, vì yêu nên ưu phiền, vì yêu mà…ghen. Nhưng vượt lên tất cả, Kumarajivavẫn không quên đi lý tưởng mà Phật Tổ đã phó thác cho mình.
Như đã nói ở trên, có thể thấy ca khúc Độ ta không độ nàng chỉ lấy cảm hứng từ tiểu thuyết Đức Phật và Nàng thôi, chứ mọi thứ đều khác nhau hết, đặc biệt là nhân vật nữ chính. Ngải Tình – không phải là nàng quận chúa trong “Độ ta không độ nàng” chỉ có dễ thương và vì yêu mà tự vẫn. Thay vào đó, Ngải Tình rất lý trí, rất cá tính, rất hiện đại, có kiến thức và trên hết là biết hy sinh cho người mình yêu vì lý tưởng của chàng.
Một nhân vật phụ mà Ghiền review khá thích, không thể không kể đến đó chính là Pusyseda, em trai của Rajiva, người thứ hai dành trọn tình yêu thuần khiết cho Ngải Tình. Không như những cuộc tình tay ba với những mưu mô tranh giành mà chúng ta thường thấy, tình cảm của Pusyseda đối với Ngải Tình rất đẹp, chắc chắn sẽ khiến bạn cảm thấy ấm áp và chân thành
Tóm lại, Đức Phật và Nàng là một bộ tiểu thuyết rất hay mặc dù mang nhiều yếu tố hư cấu và kỳ ảo nhưng chuyện tình của truyện thực sự rất đẹp và đáng trân quý. Ngoài ra, qua bộ truyện này, bạn sẽ học được rất nhiều kiến thức Phật Giáo theo cách rất tự nhiên, dễ hiểu, không giáo điều, không khô khan. Đọc xong tiểu thuyết, có lẽ bạn sẽ muốn lên ngay kế hoạch để bay đến ngay con đường tơ lụa nổi tiếng được miêu tả hết sức sống động trong truyện.
Nhiều bạn cứ so sánh bài hát Độ ta không độ nàng với tiểu thuyết này nhưng mình khẳng định 2 câu chuyện khác hẳn nhau nhé. Ngoài ra, mình tin rằng bạn đọc truyện sẽ cảm thấy hay hơn phim chuyển thể, bởi vì bộ phim Bất phụ Như Lai, bất phụ khanh cũng không thể nào truyền tải được hết thông điệp và ý nghĩa của truyện đâu. Hãy đọc ngay các bạn nhé.
-TA-
8.5
GHIỀN

ĐÁNH GIÁ SÁCH

Đức Phật và Nàng là một bộ tiểu thuyết rất hay mặc dù mang nhiều yếu tố hư cấu và kỳ ảo nhưng chuyện tình của truyện thực sự rất đẹp và đáng trân quý. Ngoài ra, qua bộ truyện này, bạn sẽ học được rất nhiều kiến thức Phật Giáo theo cách rất tự nhiên, dễ hiểu, không giáo điều, không khô khan. Đọc xong tiểu thuyết, có lẽ bạn sẽ muốn lên ngay kế hoạch để bay đến ngay con đường tơ lụa nổi tiếng được miêu tả hết sức sống động trong truyện.